TOKYO IN VERTICAL

Lúc research về Đà Lạt thời Đông Dương, mình có đi tìm cảm hứng thông qua một số bộ phim cũ, thời ấy "lũ trẻ" như mình bây giờ hay ôm mộng qua phim của Trần Anh Hùng: một chút lãng đãng mơ hồ, một chút lịch sử thời cuộc, một chút tình cảm hoang sơ. Không phải là hay nhất nhưng "Mùa hè chiều thẳng đứng" là bộ phim khiến mình nhớ lâu nhất, nhớ đến từng giai điệu của soundtrack trong phim.

Rồi như một liên kết ngầm giữa các mạch cảm xúc với một chiếc #Canon #EosR trên tay, chiều mùa đông ở Tokyo khi đang lang thang trên các con phố sầm uất, mình quyết định xoay dọc máy để lưu lại những góc phố Tokyo theo chiều thẳng đứng. Một Tokyo thật lạ và quen.

Khuyến khích xem album khi nghe cùng bản Pale Blue Eyes cho thêm chút "tình":



Cre: How Many Country